Bạn đã thấy tẩm biển đó chưa?

Cụ Nga đấm lưng cho cụ Nguyễn Thị Chơi mỗi khi mỏi!

Gặp cụ bà 100 tuổi (theo lời khai của cụ), là một người trước đây sống cuộc đời làm thuê trên thành phố, nay chỗ này, mai chỗ khác. Cụ tên Nguyễn Thị Chơi. Cụ có nói vui, tôi tên Chơi, chứ tôi cũng mần giữ lắm, trước đây tui đi phụ người ta trên Tp, người ta thương tui giữ lắm.
Hỏi sao cụ không lấy chồng, cụ nói “lấy chồng về cho họ đánh đập mình ah?, ở vậy sướng hơn”. Khi hỏi là cụ có cảm thấy thoải mái khi sống ở đây không, cụ chỉ cười và nhìn chú Liêm, cụ tuy là người già nhất trong trung tâm nhưng cụ vẫn vui vẻ và hoạt bát, cụ nói rất nhiều.

Khi chúng tôi chuẩn bị rời trung tâm thì cũng là lúc bữa cơm chiều được dọn ra. Một bữa cơm đạm bạc: tô cơm, rau muống luộc và đĩa cải xào chỉ có vài con tôm nhỏ. Ngoài bữa này, nếu khi nào ai đói đều có thể được nấu cho một gói cháo ăn liền hoặc mì tôm.

Dọn cơm!!!

Với họ, những trại viên đang sống ở đây, cuộc sống chỉ loanh quanh đi lại trong trung tâm này. Nhưng họ vẫn sống và quan tâm đến nhau, mong chờ những niềm vui nho nhỏ. Thỉnh thoảng có các nhà hảo tâm đến thăm nom và nấu ăn cho (bánh canh, chè…) hoặc cho tiền để các cụ có thể đi căn tin trong trại mua ít đồ ăn.

Đợi!!! - đâu phải chiều nay cụ mới ngồi đợi thế này

Có một ngôi chùa nhỏ trong khuôn viên trại, nơi này dành cho cả trại viên và những người dân thường bên ngoài đến. Những trại viên mất ở đây được đưa đi hỏa táng ở Bình Hưng Hòa – HCM và sau đó đưa tro vào đặt trong ngôi chùa này. Với họ, cuộc đời đã gắn bó với trung tâm như một định mệnh.

Con đường nội tỉnh buổi chiều chúng tôi về mới kịp bấm máy ghi lại. Tấm biển màu xanh nhỏ khuất dưới những đám cây dại có ghi dòng chữ “Trung tâm Bảo Trợ Xã Hội Chánh Phú Hòa”, “đi vào 1000m”.
Bạn đã thấy tấm biển đó chưa?

Trời mưa!. Bến Cát, Bình Dương, 21/12/2007.
... tiếp
Nguyên Liên

0 nhận xét:

  © Blogger template 'A Click Apart' by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP